0848 608 608

Phục vụ 24/7

Taxi Toàn Quốc

Đi tiệc cuối năm, tôi trả giá đắt khi lỡ qua đêm với sếp lớn tuổi

Chia Sẻ Bài Viết


Không phải vì tôi sợ say. Mà vì tôi không ngờ, chỉ một buổi tiệc cuối năm rất bình thường lại có thể kéo theo những ngày tháng bất an đến như vậy.

Tôi năm nay 29 tuổi, làm ở một công ty Xuất nhập khẩu ở Hà Nội. Thu nhập cũng đủ để trang trải cho bản thân và biếu xén bố mẹ. Cuộc sống của tôi mấy năm nay khá đều đều: Sáng đi làm, tối về nhà, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè cho đỡ trống trải.

Tôi chưa có gia đình riêng, cũng chẳng còn trẻ để mơ mộng nhiều. Có những đêm nằm trong căn phòng yên ắng, tôi tự hỏi mình đang cố gắng vì điều gì, nhưng rồi lại thôi.

Tiệc tất niên năm nay cũng giống mọi năm: Vài bài phát biểu quen thuộc, tiếng cười nói rộn ràng, những cái cụng ly xã giao. Ai cũng cố vui, cố nhẹ nhõm trước khi bước sang một năm mới. Riêng tôi, không hiểu sao lại thấy mệt hơn bình thường.

Một năm nhiều áp lực, nhiều việc dồn lại, tiền bạc thì chẳng dư giả hơn là bao. Tôi uống, ban đầu chỉ nghĩ là để dễ nói cười, để bớt cảm giác lạc lõng giữa đám đông.

Rồi anh đến bên tôi. Anh là đồng nghiệp, sếp trực tiếp của tôi tại công ty, hơn tôi 15 tuổi, đã có gia đình. Trong công ty, anh được mọi người quý vì điềm đạm, làm việc có trách nhiệm, ít nói nhưng nói câu nào ra câu đó. Trước giờ tôi vẫn xem anh như một người anh lớn, đôi khi giúp và chỉ bảo tôi nhiều trong công việc, hỏi han, trò chuyện rất chừng mực.

Tối hôm đó, anh thể hiện sự quan tâm, hỏi han tình hình công việc của tôi. Tôi mời anh một ly, coi như lời cảm ơn cho những lần anh giúp tôi trước đây. Chúng tôi nói chuyện công việc, rồi sang chuyện cuộc sống gia đình.

Anh kể về áp lực, về cảm giác mệt mỏi khi phải gánh nhiều vai trò cùng lúc. Tôi nghe, thấy đâu đó trong câu chuyện của anh có những điều rất quen với mình.

Những cái cụng ly sau đó không còn đơn thuần là xã giao. Tôi uống nhanh hơn. Âm nhạc trong phòng tiệc lúc đó ồn và chói, ánh đèn khiến tôi hơi choáng…

Tôi nhớ mình đã nghĩ đến chuyện về sớm. Tôi cầm điện thoại lên, mở ứng dụng gọi xe. Nhưng rồi lại do dự. Tôi nghĩ, ở lại thêm một chút nữa chắc cũng không sao.

Anh nói tôi trông không ổn, bảo tôi uống nước rồi ra ngoài cho thoáng. Anh nói trời lạnh, về một mình lúc này không an toàn, để anh gọi xe giúp. Lúc đó tôi không còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ kỹ, cũng không đủ tỉnh táo để từ chối dứt khoát. Anh nói gì đó và tôi gật đầu, rồi bản thân được anh đỡ ra xe.

Từ khoảnh khắc đó, tôi không nhớ gì nữa…

Sau buổi tiệc cuối năm, tôi không ngờ mình bị đẩy vào thế không lối thoát (Ảnh minh họa: ShutterStoc).



Nguồn

Dự án Bình Quới – Thanh Đa sẽ xây gần 5.900 căn nhà ở xã hội

Theo báo cáo đánh giá tác động môi trường...

Hơn 5,4 triệu lượt tham gia “Xé ngay trúng liền”

Có thêm một cơ hội để hành trình mưu...

Bác sĩ thực hành trên loạt ca mổ ung thư bằng robot

Ngày 17/7, GS.TS Lê Văn Quảng, Giám đốc Bệnh...