0848 608 608

Phục vụ 24/7

Taxi Toàn Quốc

Nghe bạn được chồng giàu “thưởng tiền”, vợ về đòi tôi trả lương tháng 13

Chia Sẻ Bài Viết


Tôi không nghĩ có ngày mình phải ngồi viết ra câu chuyện này, nhưng thật sự trong lòng rối bời quá, không biết nên gọi điện chửi thẳng mặt bạn thân của vợ khi cô ta khiến vợ chồng tôi rơi vào cảnh cãi vã với lý do dở hơi: Vợ đòi tôi trả lương tháng thứ 13 cho cô ấy, giống cách chồng bạn thân làm.

Tôi năm nay 31 tuổi, đã lập gia đình được 6 năm. Tôi không phải người khéo ăn nói hay giỏi thể hiện tình cảm, nhưng bù lại, tôi luôn chăm chỉ làm ăn, chỉ mong kiếm đủ tiền để lo cho vợ con một cuộc sống tử tế.

Từng bươn chải nơi đất khách, tôi hiểu rất rõ cảnh ở trọ chật vật, thiếu trước hụt sau là như thế nào. Vì vậy, khi lập gia đình và có con, tôi dồn toàn bộ thời gian và sức lực cho công việc, chỉ với một mục tiêu: Sớm có nhà, có xe, để vợ con được ổn định, không phải nay đây mai đó.

May mắn là những nỗ lực ấy không uổng phí. Tôi đã mua được nhà, có xe, cuộc sống gia đình dần ổn định, đầy đủ hơn. Vợ tôi cũng là người biết vun vén, chăm lo cho gia đình. Suốt nhiều năm nay, mỗi tháng nhận lương, tôi chỉ giữ lại vài triệu đồng để chi tiêu cá nhân như xăng xe, ăn uống, đi lại, còn lại đều chuyển hết cho vợ quản lý, chi tiêu và tiết kiệm.

Mọi khoản trong gia đình – từ tiền ăn uống, điện nước, hiếu hỉ đến mua sắm cho con tôi đều giao cho vợ lo liệu. Tôi luôn tin rằng, đó là cách tốt nhất để vợ chồng cùng xây dựng một mái ấm bền vững.

Nghe bạn kể được chồng thưởng lương tháng 13, vợ về đòi tôi khoản tương tự (Ảnh minh hoạ: iStock).

Tôi tin vợ, và cũng luôn nghĩ đó là trách nhiệm của mình. Đàn ông đi làm, mang tiền về cho vợ giữ, thế là tròn vai. Tôi chưa bao giờ tính toán tháng này đưa bao nhiêu, tháng kia chi tiêu thế nào. Vợ bảo cần tiền, tôi đưa. Vợ nói thiếu, tôi lại xoay xở làm thêm, thậm chí vay mượn bạn bè để bù vào cho đủ.

Sáu năm chung sống, tôi nghĩ mình đã cố gắng hết sức. Tôi không rượu chè bê tha, không cờ bạc, không tiêu xài hoang phí. Đi làm về là về nhà, phụ vợ việc vặt, cuối tuần tranh thủ đưa vợ con đi chơi khi có thể. Tôi vẫn luôn tin rằng, như vậy là đủ để giữ một gia đình yên ấm.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi vài tuần gần đây, khi vợ bất ngờ hỏi tôi về việc muốn được nhận lương tháng 13. Tôi ngạc nhiên, hỏi lại rằng chẳng phải khoản thưởng cuối năm của tôi đã chuyển cho cô ấy cách đây một tuần rồi hay sao. Nhưng vợ lắc đầu, nói đó không phải khoản tiền cô ấy đang nhắc tới.

Theo lời vợ, lương tháng 13 ở đây là khoản tiền tôi phải trả riêng cho cô ấy – như một dạng “thù lao” sau một năm làm vợ, chăm sóc gia đình, quán xuyến nhà cửa.



Nguồn