0848 608 608

Phục vụ 24/7

Taxi Toàn Quốc

Chồng lần đầu đánh tôi vì chiếc máy rửa bát

Chia Sẻ Bài Viết


Ngồi viết những dòng này, mặt tôi vẫn còn sưng rát sau cái tát của chồng. Lấy chồng 5 năm, tôi từng đọc không biết bao nhiêu bài tâm sự của phụ nữ về bạo lực gia đình và luôn tự nhủ: “Chuyện đó sẽ không xảy ra với mình”.

Tôi đã nhầm. Chỉ đến ngày tôi đặt mua một chiếc máy rửa bát, tôi mới biết người đàn ông đầu ấp tay gối với mình có thể trở nên đáng sợ đến thế.

Hôm đó, chồng tôi đi làm về đúng lúc thợ đang lắp đặt máy rửa bát. Tôi còn chưa kịp giải thích thì anh ta đã sầm mặt, hầm hầm kéo tôi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Giọng anh ta gằn lên, đầy tức tối, hỏi dồn dập tại sao anh đã cấm mà tôi vẫn dám mua máy rửa bát.

Tôi run run nói rằng tôi không dùng tiền của anh. Đây là tiền tôi bán hàng online tích cóp nhiều tháng, cộng thêm mẹ ruột cho để đỡ đần con gái. Tôi chưa kịp nói hết câu thì một cái tát đau điếng giáng thẳng vào mặt. Tai tôi ù đi, mắt tối sầm, người loạng choạng suýt ngã.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì những lời chửi rủa thô tục đã xối xả trút xuống đầu.

Anh ta gào lên rằng tôi lén lút giấu tiền ăn của gia đình, rằng tôi coi thường chồng, rằng tôi không biết điều, không biết nghe lời. Trong ánh mắt anh lúc ấy, tôi chỉ thấy sự giận dữ, kiểm soát và hung hãn đến đáng sợ.

Chồng đánh chửi chỉ vì vợ tự mua một chiếc máy rửa bát (Ảnh minh hoạ: iStock).

Sau một hồi đánh mắng, anh ta mở cửa phòng, bỏ tôi lại phía sau. Tôi còn đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm mặt khóc thì nghe tiếng quát tháo ngoài phòng khách. Anh ta đuổi hết thợ về, rồi cầm gậy đập thẳng vào chiếc máy rửa bát vừa lắp xong.

Tiếng nhựa vỡ, tiếng kim loại va đập chan chát vang lên từng hồi. Mỗi nhát đập như đâm thẳng vào lòng tôi.

Tôi co ro trong góc phòng, không dám bước ra. Tôi sợ. Tôi xấu hổ. Tôi nhục nhã. Tôi không hiểu vì sao người đàn ông từng nắm tay tôi đi đăng ký kết hôn, từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, lại có thể trở thành một kẻ đáng sợ chỉ vì một chiếc máy rửa bát.

Thực ra, mong muốn mua máy rửa bát không phải bộc phát. Nó là kết quả của sự mệt mỏi tích tụ suốt nhiều năm làm vợ, làm mẹ.

Chồng tôi đi làm công ty, sáng đi tối về. Công việc của anh kết thúc khi bước chân ra khỏi công ty. Còn công việc của tôi chỉ bắt đầu khi tôi tan làm. Tôi làm văn phòng, áp lực không kém, nhưng về đến nhà là lao ngay vào bếp, dọn dẹp, nấu nướng, chăm con, giặt giũ. Một ngày của tôi gần như không có phút nghỉ ngơi đúng nghĩa.



Nguồn