0848 608 608

Phục vụ 24/7

Taxi Toàn Quốc

Căn nhà trị giá 7 tỷ đồng và nỗi phiền muộn của đôi vợ chồng già

Chia Sẻ Bài Viết


Vợ chồng tôi năm nay đều 65 tuổi, là công chức về hưu, sống ở một vùng ven thành phố. Chúng tôi sinh được hai người con, một trai, một gái. Tưởng rằng nhà có nếp có tẻ thì vui, chỉ cần nuôi dạy chúng ăn học lớn lên thành người thì tuổi già có thể thong dong, nhàn hạ.

Ấy nhưng, cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Cô con gái ngoan ngoãn, giỏi giang, hiếu thuận bao nhiêu thì cậu con trai lại chơi bời, phá phách, hư hỏng bấy nhiêu.

Con gái tôi từ nhỏ đã chăm học, chăm làm. Sau khi tốt nghiệp đại học, con tự kiếm việc làm, rồi tự nỗ lực mà có chỗ đứng trong xã hội.

Trước khi lấy chồng, tiền con kiếm được đều mang phần lớn về biếu bố mẹ mua sắm thứ nọ, thứ kia trong nhà. Sau khi lấy chồng, con vẫn không quên hiếu thảo với mẹ cha. Nhà có việc gì hay bố mẹ ốm đau, con vẫn chăm lo đủ đầy không thiếu sót.

May mắn, con lấy được một người chồng tốt, đối với bố mẹ vợ cũng chu đáo như bố mẹ mình ở nhà. Thú thật, đối với con gái, tôi hoàn toàn mãn nguyện.

Nhưng con gái làm tôi tự hào bao nhiêu thì con trai lại khiến tôi “đau đầu” bấy nhiêu. Con không tu chí làm ăn, còn ham mê lô đề, cờ bạc.

Chúng tôi không biết nên để tài sản cho con trai hay con gái? (Ảnh minh họa: iStock).

Tưởng rằng tuổi trẻ ham chơi, lấy vợ có con rồi sẽ thay tính đổi nết. Ai ngờ, vẫn chứng nào tật ấy. Một lần, chồng tôi giận quá, đuổi con ra khỏi nhà. Bên nhà con dâu thương con, cho một mảnh đất. Vợ chồng tôi cũng rút tiền tiết kiệm cho con xây ngôi nhà nhỏ ở riêng cho yên chuyện.

Thế nhưng, muốn yên cũng không yên được. Mỗi khi thiếu nợ, con lại chạy về nhà ngửa tay xin bố mẹ, không hề quan tâm đến việc bố mẹ chỉ có mấy đồng lương hưu còm cõi dưỡng già.

Mấy lần con vay tín dụng đen, người ta đến tận nhà đòi. Con dâu lại tìm đến nhà tôi khóc lóc. Cực chẳng đã, tôi phải gọi nhờ con gái ra tay giúp đỡ.

Cả nhà tổ chức họp gia đình, khuyên con trai tu chí làm ăn còn nuôi vợ, nuôi con. Con đòi mở cửa hàng buôn bán, chị gái cũng cho vay tiền để đầu tư. Thế nhưng, cửa hàng mở chưa được bao lâu đã lại đóng cửa, tiền bạc đội nón đi đâu hết, nợ chị cũng không thể trả. Hỏi thì con bảo làm ăn thua lỗ, nhưng chúng tôi thừa biết thói cờ bạc đã ăn sâu vào trong máu khó bỏ.

Mỗi lần nghĩ tới con trai, vợ chồng tôi vô cùng phiền muộn. Nhưng buồn phiền thì cũng chẳng biết phải làm sao. Khuyên nhủ cũng khuyên rồi, vốn liếng tiền bạc cũng dồn hết cho con làm ăn rồi cũng tiêu tan như tro bụi. Thôi thì “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”, chúng tôi dù lo lắng cũng lực bất tòng tâm.



Nguồn