Dựng lều tranh giữa cánh rừng nuôi 7 người con gái
Nhắc lại quãng thời gian khó khăn của gia đình, chị Lê Thị Huyền (45 tuổi), con gái thứ 2 của ông Lê Văn Yêm (70 tuổi), vẫn không giấu được xúc động. Chị Huyền kể ông Yêm là thương binh hạng 3/4, mang thương tật 51% sau những năm tháng chiến đấu.
Năm 1974, ông lên đường nhập ngũ, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong một trận chiến đấu, ông bị thương và được đưa về quê điều trị.
Vợ chồng ông Yêm cùng 7 người con gái chụp ảnh lưu niệm tại gia đình (Ảnh: Lê Huyền).
Năm 1978, ông kết hôn với bà Lê Thị Hồng (69 tuổi), người cùng dân tộc Thổ ở quê nhà, sinh lần lượt 2 người con gái rồi trở lại đơn vị công tác. Đến năm 1982, sức khỏe suy giảm do vết thương chiến tranh, ông xin phục viên trở về quê và sinh người con gái thứ 3 vào năm 1983.
Không ruộng vườn, không vốn liếng, vợ chồng ông quyết định vào khu rừng Rộc Lầy, nay thuộc thôn Xuân Đàm, xã Hóa Quỳ, dựng lều khai hoang, mở đất mưu sinh. “Khi đó cả khu rừng chỉ có gia đình tôi sinh sống. Bố dựng căn nhà tranh tre đơn sơ làm nơi ở. Ban ngày khai hoang, trồng trọt, lúc rảnh lại vào rừng hái măng, tìm các sản vật mang ra chợ bán để có tiền nuôi vợ con. Mãi sau này mới có thêm nhiều hộ đến khai hoang nên cuộc sống cũng bớt hiu quạnh”, chị Huyền nhớ lại.
Từ năm 1983 đến 1995, vợ chồng ông Yêm lần lượt sinh thêm 4 con gái, nâng tổng số con lên 7 người. Theo chị Huyền, những năm tháng sống giữa rừng là ký ức không thể nào quên. Cuộc sống của cả gia đình phụ thuộc vào nương rẫy và những sản vật hái được từ rừng. Cơm độn sắn, măng rừng, cá suối trở thành bữa ăn quen thuộc.

Bảy người con gái của vợ chồng ông Yêm (Ảnh: Lê Huyền).
“Đó là hành trình đầy gian nan. Bố mẹ đông con, áp lực đủ bề từ kinh tế đến tinh thần. Mẹ tôi là con dâu cả nhưng sinh 7 người con gái nên cũng chịu nhiều điều tiếng từ họ hàng. Dù vậy, bố luôn yêu thương, động viên mẹ, chưa bao giờ để mẹ phải chịu tủi thân”, chị Huyền kể.
Tuổi thơ của 7 chị em gắn với những ngày thiếu ăn, thiếu mặc. Có thời điểm 4-5 chị em phải nằm chung trên một tấm phên tre, không có chăn đắp, màn rách tả tơi, đêm xuống gió lạnh lùa vào buốt giá. “Đến bây giờ nghĩ lại tôi vẫn còn nổi da gà. Cuộc sống ngày ấy quá khổ. Càng lớn, càng hiểu, tôi càng thương bố mẹ nhiều hơn”, chị xúc động nói.
“Đổi đời” nhờ con chữ
Không chỉ lo cái ăn, điều khiến vợ chồng ông Yêm trăn trở nhất là việc học của các con. Nhà ở vùng sâu, giao thông cách trở, mỗi tuần chị em chị Huyền phải băng rừng đi học rồi ở nhờ nhà người quen gần trường. “Đầu tuần đi, cuối tuần mới về. Không có xe đạp, đường rừng quá khó đi nên chúng tôi phải đi bộ, có hôm đi 2-3 giờ mới tới nơi”, chị kể.
Là con của thương binh, 7 chị em được miễn học phí. Tuy nhiên, mỗi dịp năm học mới, để có tiền mua sách vở, quần áo cho các con, bà Hồng lại lặn lội vào rừng hái măng, chắt chiu từng đồng. Dẫu cuộc sống chật vật, ông Yêm luôn tâm niệm chỉ có học hành mới giúp các con thay đổi cuộc đời. Vì vậy, vợ chồng ông quyết không để người con nào phải bỏ học giữa chừng.

Đại gia đình ông Yêm sum vầy trong những ngày Tết (Ảnh: Lê Huyền).
Sự hy sinh ấy cuối cùng cũng được đền đáp. Cả 7 cô con gái đều tốt nghiệp đại học. Chị Huyền học Trường Đại học Vinh; các chị em còn lại theo học ngành luật, tài chính, kế toán, truyền thông… Đến nay, tất cả đều có công việc ổn định.
“Đứa em gái út là người duy nhất chưa lập gia đình. Sáu người con rể của ông cũng đều có việc làm ổn định, người làm kiểm lâm, người công tác trong lực lượng quản lý thị trường, người là cán bộ xã, người làm trong lĩnh vực truyền thông. Nghĩ lại tôi thấy nó giống như một giấc mơ. Đến bây giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn kể lại câu chuyện của gia đình để các con biết trân trọng, yêu thương ông bà, bố mẹ nhiều hơn”, chị Huyền chia sẻ.
Hiện vợ chồng ông Yêm có 14 người cháu. Mỗi dịp lễ, Tết hay ngày giỗ, đại gia đình lại quây quần bên nhau. “Nhà đông con, đông cháu nên mỗi lần giỗ hay Tết, bố tôi lại làm một con lợn thật to để cả gia đình sum họp”, chị Huyền cười.
Nhìn lại hành trình hơn bốn thập kỷ vượt qua gian khó, điều khiến chị Huyền xúc động nhất vẫn là sự hy sinh lặng lẽ của mẹ. “Mẹ đã trải qua rất nhiều khó khăn mới có được cuộc sống như hôm nay. Chúng tôi sẽ luôn biết ơn và cố gắng sống thật tốt để không phụ công sinh thành, dưỡng dục của bố mẹ”, chị Huyền chia sẻ.
Ông Lê Anh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND xã Hóa Quỳ, nhận xét thương binh Lê Văn Yêm là người mẫu mực, hiền lành, chịu thương, chịu khó. Dù cuộc sống nhiều khó khăn và mang thương tật sau chiến tranh, ông vẫn nỗ lực lao động, nuôi các con ăn học thành đạt.
“Gia đình ông Yêm nhiều năm liền là tấm gương hiếu học của địa phương. Bản thân ông cũng là người có uy tín, được bà con quý trọng. Hiện người con gái thứ tư của ông là công chức văn hóa tại UBND xã Hóa Quỳ”, ông Tuấn chia sẻ.
