Bí mật đó là món quà người cha đã mất của anh gửi lại trước lúc qua đời. Món quà được ông Nguyễn Ngọc Miêng (80 tuổi), bác ruột của anh Đạt, lặng lẽ cất giữ suốt hơn 2 thập kỷ.
Ở những giai đoạn các cháu khó khăn nhất, ông Miêng vẫn nhất quyết tìm cách xoay xở, không dùng tới số tài sản mà em trai để lại.
Anh em góp gạo, góp tiền nuôi các cháu
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Nguyễn Quang Đạt (xã Nam Trực, Ninh Bình) cho hay, cha của anh không may qua đời năm 2000, khi anh mới 6 tuổi, em gái chưa đầy 4 tuổi.
Mất đi trụ cột gia đình, cả nhà rơi vào tình cảnh khó khăn, lo ăn từng bữa. Mẹ anh hiền lành, tốt tính nhưng khi ấy còn trẻ nên không khéo quán xuyến việc nhà. Những ngày đầu, ông Miêng cùng 2 người anh em trong nhà họp lại, quyết định góp gạo cho gia đình người em. Mỗi nhà góp 10kg gạo mỗi tháng.
Tuy nhiên, mẹ anh không để ý khiến gạo thường xuyên bị mốc. Sau đó, các bác và chú của anh chuyển sang góp tiền, mỗi tháng 200.000 đồng/người, tổng cộng 600.000 đồng/tháng để mẹ con anh trang trải cuộc sống. Hơn 20 năm trước, đó là số tiền không nhỏ ở làng quê.
Chú rể Ninh Bình bật khóc nhận món quà bí mật cha quá cố gửi 26 năm trước (Nguồn: Vân Anh – Hồng Anh).
Suốt hơn chục năm, đều đặn mỗi tháng, ba mẹ con anh Đạt nhận được số tiền trợ giúp nói trên để phụ lo học phí, mua thức ăn.
“Ông tôi sinh được 4 người con trai, 4 người con gái. Bố tôi mất sớm nhưng anh em tôi được các bác, chú và các cô thương lắm. Không phải gia đình nào cũng làm được như vậy”, anh Đạt xúc động chia sẻ.
Tuổi thơ thiếu vắng cha nên có giai đoạn anh Đạt bướng bỉnh, mê điện tử, ham chơi. Những năm đầu xuất hiện trò chơi điện tử ở quê, anh thường sang nhà bạn chơi đến quên học hành.
Anh Đạt xúc động trong lễ cưới (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Lo cháu trai sa ngã, ông Miêng quyết định đón Đạt về nuôi để tiện dạy bảo. Người bác kể lại, thời điểm ấy ông rất sợ cháu bị lôi kéo vào tệ nạn xã hội nên dù còn phải lo toan nhiều việc, ông vẫn đưa cháu về nhà ở cùng. Vợ ông cũng đồng tình và chia sẻ với ông điều đó.
Suốt hơn 4 năm, sống trong nhà bác, Đạt được bố trí ở trên tầng 2. Buổi tối, ông Miêng khóa cổng cẩn thận vì sợ cháu bỏ đi chơi.
“Tôi thương cháu nhưng cũng phải nghiêm khắc. Tôi mong cháu đi học rồi thi đại học nhưng con đường học hành dang dở, tôi động viên cháu đi học nghề để kiếm tiền lo cho tương lai”, ông kể.
Gia đình ông Miêng nhiều đời làm cơ khí nên ông định hướng cho cháu theo nghề của gia đình. Tuy nhiên, thay vì giữ anh Đạt làm ở xưởng nhà mình, ông gửi sang xưởng của người quen để tránh điều tiếng.
Lo cháu còn trẻ, chưa thể quản lý tài chính tốt, ông quyết định thay Đạt giữ số tiền lương, chỉ đưa cho cháu một khoản nhỏ chi tiêu. Mỗi lần dành dụm đủ tiền mua một chỉ vàng, ông lại âm thầm đi mua rồi ghi chép cẩn thận vào sổ.

Vợ chồng anh Đạt xúc động khi nghe bác kể về món quà người cha quá cố gửi lại (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Nhờ vậy, sau vài năm đi làm, Đạt đã tích cóp được 8 chỉ vàng mà không hề biết mình có một khoản tài sản như thế.
Cách đây mấy năm, khi anh Đạt quyết định lập nghiệp mở xưởng cơ khí riêng, ông Miêng trao lại 8 chỉ vàng cùng 5 chỉ vàng ông nội để lại cho “cháu đích tôn” để anh Đạt làm vốn mở xưởng riêng. Có số vốn này, anh Đạt vay thêm gần 100 triệu đồng của người cô ruột để mua máy móc.
Những ngày đầu khởi nghiệp, chàng trai sinh năm 1994 gặp nhiều khó khăn, chi phí bỏ ra nhiều nhưng hàng hóa bán chậm, làm mãi không dư đồng nào khiến anh có phần nhụt chí.
Thấy cháu vất vả, ông Miêng tiếp tục hỗ trợ bằng cách chuyển cho Đạt một chiếc máy dập trị giá gần 100 triệu đồng để mở rộng sản xuất.
Từ một xưởng nhỏ, nay Đạt đã có cơ sở cơ khí với hàng chục loại máy móc, tạo việc làm cho nhiều người. Anh cũng mua được ô tô, nhà cửa khang trang hơn.

Ông Miêng dẫn đầu đoàn đón dâu trong đám cưới cháu trai (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Món quà người anh cất giữ giúp em suốt 26 năm
Nhắc về món quà bí mật cất giữ giúp em trai suốt nhiều năm, giọng ông Miêng bồi hồi.
Ông chia sẻ, em trai mình vốn đi tàu thủy nhưng không may mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời ở tuổi 44. Trước lúc mất, người em gửi lại cho ông 4 chỉ vàng để dành cho vợ con.
Thời điểm đó, ông Miêng nghĩ, nếu đem bán cũng chỉ được một số tiền nhỏ, tiêu vài ba bữa là hết. Hoàn cảnh lúc ấy của em dâu và các cháu khó khăn nhưng anh em ông vẫn xoay xở được.
Ông quyết định giữ kín chuyện về 4 chỉ vàng, chỉ nói với cô em gái coi như có người làm chứng. Suốt nhiều năm, người bác nghĩ sẽ chỉ công bố số vàng này khi gia đình các cháu không may gặp khó khăn, ở trong tình cảnh không thể chống đỡ nổi.
Song may mắn, theo năm tháng, ông nhìn thấy các cháu dần chín chắn, anh Đạt ngày một chuyên tâm làm việc, lo cho gia đình.
Ngày vui trọng đại, chứng kiến khoảnh khắc cháu trai thực sự trưởng thành, ông Miêng quyết định công bố bí mật giữ kín nhiều năm. Màn trao quà bất ngờ của người bác khiến nhiều người ngỡ ngàng, xúc động.

Anh Đạt bên mẹ cùng người thân trong ngày hạnh phúc (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Trong lễ cưới, trước đông đủ họ hàng, ông gọi cô em gái lên làm chứng rồi chậm rãi kể lại câu chuyện 26 năm cất giữ vàng cho cháu.
Ông chia số vàng thành 4 phần trao cho mẹ anh Đạt 1 chỉ, anh Đạt 1 chỉ, Vân Anh – em gái Đạt 1 chỉ và 1 chỉ dành cho cháu dâu.
“Số vàng bây giờ với các cháu không còn quá lớn nữa vì cháu đã tự làm ra tiền, song quan trọng đó là tình cảm của bố cháu để lại”, ông nói.
Nhận món quà bất ngờ của người cha để lại, anh Đạt bật khóc nức nở. Chú rể vừa xúc động về tình cảm của người cha đã khuất, vừa cảm thấy biết ơn sự giúp đỡ, chỉ dạy của các bác, các chú, các cô trong gia đình.

Gia đình anh Đạt cảm nhận được sự hiện diện của người cha trong ngày trọng đại theo một cách đặc biệt (Ảnh: Nhân vật cung cấp).
Chị Vân Anh (30 tuổi), em gái anh Đạt cũng nghẹn ngào cho biết, khoảnh khắc ấy, gia đình chị và khách mời ai cũng rưng rưng.
“Trong ngày vui của anh tôi, chúng tôi vẫn cảm nhận thấy sự hiện diện của cha theo một cách đặc biệt”, chị nói.
Clip quay khoảnh khắc trao quà trong ngày cưới của anh Đạt nhận về hàng triệu lượt thả tim. Món quà bất ngờ của người cha đã khuất khiến nhiều người nhận ra rằng, giữa cuộc sống nhiều đổi thay, tình thân vẫn luôn là điều thiêng liêng và bền bỉ nhất.
